Quốc Hận 30 tháng 4: SÀIGÒN ƠI!

Thơ

Thơ Trần Quốc Bảo

 http://media6.tiin.vn/medias/4e5dde84a6ea8/2012/04/29/af0f8cb3-b6a6-46cd-8784-f654a7892c42.jpg

Sàigòn ơi!

Người yêu ơi!

Đêm hằng đêm tương tư lưu luyến

Từng giờ, từng phút ray rứt nhớ thương

Sàigòn chân tình thoải mái

Sàigòn rực rỡ yêu đương

Sàigòn bừng bừng sức sống

Sàigòn đầy ắp kỷ niệm của năm tháng xa xưa mãi mãi sinh động trong tôi

Xa Sàigòn một khoảng cách khá lớn, cả không gian lẫn thời gian

Nhưng vẫn thường thấy Sàigòn ẩn hiện thấp thoáng đâu đây

Trong vạt nắng hồng

Làn gió mát

Và những đám mây chiều lang thang trên đỉnh núi

Khi mộng mị

Lúc say sưa

Hoặc phút giây thần trí lạc khỏi vùng thể xác

Từng thoáng bất chợt

Tôi đã trở về Sàigòn

Gặp lại người em sầu mộng

Gặp lại phố phường quen thuộc

Những cột đèn

Nhà thờ Đức Bà, khu Bàn Cờ, viện Hóa Đạo

cầu Thị Nghè, Dòng Chúa Cứu Thế, chợ Bến thành

bến tàu

và trường học thân yêu

và công viên kỷ niệm

Muôn mầu muôn vẻ huy hoàng kiều diễm của Sàigòn thuở xưa hiện rõ rệt nơi tiềm thức

Tôi chìm vào Sàigòn

Giấc mơ Sàigòn quấn quyện trong ký ức

Sàigòn tràn ngập hồn tôi

Mỗi buổi sáng

Thức dậy ngỡ ngàng với sự hiện diện của mình ở miền đất tạm dung

Nơi đây … Thủ đô xứ người, kiến trúc đồ sộ, ánh sáng chói chang, âm thanh xa lạ

Tất cả không quen thuộc, không luyến thương

Chỉ thấy thờ ơ lạnh nhạt

Biết tìm đâu chút ấm áp cho tâm hồn viễn xứ

Tôi như người nghèo hèn lạc vào cung điện xa hoa

Như kẻ mồ côi ăn nhờ ở đậu trong gia đình hạnh phúc

Nỗi buồn mênh mông dâng lên

Dìm tôi xuống vực thẳm

Cô đơn

Với mối sầu bất tận dưới đáy đại dương

Mỗi khi màn đêm buông xuống

Trút bỏ thực tại phiền toái

Nhắm mắt lại

Thì dần dần Sàigòn hiện ra

Tôi nhìn Quê Hương tôi

- Con đường Nhà Thờ Chí Hòa

Cây Thánh Giá cẩm thạch ở nghĩa trang Thánh Minh, nấm mộ cha mẹ, nơi tụ họp đông đảo của gia đình, họ hàng quyến thuộc

Chiếc bình bông cuối mộ sứt mẻ chưa thay mới

Cỏ đầu mộ quá cao chưa cắt xén.

Tôi không mất mát một chút hình ảnh nhỏ bé nào của Sàigòn

Chắt chiu cất giữ từng kỷ niệm vàng son

Tựa kẻ thất tình ủ ấp tôn thờ bóng dáng người yêu

Tôi mang tâm trạng lữ hành đói khát giữa sa mạc

bỗng nhìn thấy ảo ảnh dòng suối ngọt ngào

Sàigòn ơi!

Người yêu ơi!

Tháng năm dài sống đời lưu vong

Qua từng giấc mơ thảng thốt

Chợt mê chợt tỉnh

Đã bao lần được về bên người

Người em tóc dài

Sáng chủ nhật, giọng em cao vút lời Thánh ca trong Vương Cung Thánh đường

Chiều mưa Sàigòn xám đục

Em đi học về

Gió thổi tà áo trắng bay bay

Đã bao lần với ác mộng kinh hoàng

Sài gòn rực lửa

Thiếu phụ chờ đón trực thăng, gục xuống bên xác chồng đẫm máu

Bà mẹ già vuốt mắt con yêu

Em bé mồ côi trong đống rác,

và từng đoàn dân lành tả tơi chạy giặc ồ ạt tràn về Thủ đô

Đã bao lần gặp hồn mình trong mộng

Dựng lại ước vọng lớn của người chiến binh thuở nào

Với vũ khí

Với nhung y

Sừng sững đứng trấn ngoài biên ải

Dương cao lá Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa nơi biên thành

Giữ thanh bình cho Quê Hương

Đem yên vui cho dân tộc

.   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .

Hỡi Ngọc Trân Châu

Người em nghìn trùng xa cách

Thương em biết mấy cho vừa

Sàigòn yêu ơi!

Mệnh trời oan nghiệt. Vận nước điêu linh

Tháng Tư đen

Đất Nước Quê Hương lọt vào tay giặc thù

Biết nói sao nên lời

Mộng lớn không thành rồi

Chỉ mơ tới em thôi!

Giờ này đây

Việt Nam chìm trong hỏa ngục

Sàigòn đổi tên

Người yêu tôi không còn đi trên Công lý, Tự do

Lời ca tiếng nhạc im lìm, nụ cười đã tắt, ánh mắt âu lo

Qủy đỏ xâm phạm Thánh thất, đào xới nghĩa trang

Biến Quê Hương thành nhà tù vĩ đại

Toàn dân đói khổ nhục nhằn

Sàigòn ơi!

Giờ phút em hấp hối

Trang lịch sử đen tối khởi đầu

Tôi ôm niềm đắng cay bi phẫn ra đi

Giã biệt em với hành trang là nỗi đau qúa lớn

Hôm nào như mới hôm qua

Tầu đến sông Nhà Bè, nhìn lại Sàigòn

Pháo kích liên hồi hướng Phi trường Tân Sơn Nhứt

Tia lửa vọt lên nền mây u ám

Kho đạn Thành tuy hạ phát nổ dữ dội. Rúng động Thủ đô

Ánh lửa hồng bao phủ em yêu

Tôi ôm uất hận lặng đi như người mất trí

Con tầu đi xa

Đi xa dần

Đến hải phận quốc tế, mưa rơi tầm tã

Thượng Đế cũng nhỏ lệ cho Quê Hương Việt Nam khổ nạn

Đứng trên boong tôi nhìn mãi về em

Tất cả Sàigòn chỉ còn là đốm sáng nhỏ

Lẫn vào sóng nước, mưa đêm

Em yêu ơi!

Bây giờ em ở đâu

Có phải trên từng xanh bát ngát kia

Em đang gửi từ Sàigòn đến cho tôi những làn khói mây màu xám.

Sàigòn yêu dấu ơi!

Có phải mây trời lang thang đó in đẫm hình ảnh em tôi.

                           --X—

Trong thăm thẳm đêm đen, tôi vẫn niềm tin tha thiết

Trời cao che chở, Hồn thiêng sông núi phù trì

Một ngày rất gần, toàn dân vùng lên mãnh liệt, giành lại sự sống cho Quê hương

tôi sẽ trở về với em

Saigòn yêu dấu ơi!

                                         Trần Quốc Bảo

                                        Richmond,VA