Huy Văn - LÚC PHÂN VÂN

Thơ

 Huy Văn - LÚC PHÂN VÂN

Xưa chinh chiến vốn mang hồn bất sá

Đường chông gai mà bước chẳng ngại ngần

Nay yên ấm sao rụt rè chí cả

Nhìn cảnh đời trôi xấp ngửa, lần khân!

 

Có phải vì mang phân hèn, thân nhục

Nên cùn mằn nơi xứ lạ người dưng?

Hay chỉ vì nhánh đời chia mấy khúc

Nên tháng năm cứ trì trệ...lừng khừng?

 

Đem buồn vui vào tiếng chì, tiếng bấc

Của nhịp đời chìm nổi giữa phế hưng

Để dư âm của binh tàn, nước mất

Vẫn triền miên vang vọng đến vô chừng!

 

Thương quá! Những tim hồng mang nhiệt huyết

Nhớ làm sao! Sắc áo với màu cờ

Xưa ngậm ngùi nhìn non sông tận tuyệt

Nay vẫn là chim quốc gọi nguồn mơ.

 

Nợ xương máu chất chồng theo ngày tháng

Câu hẹn thề còn vọng mãi hoài âm

Bao nhiêu năm mỏi mòn vì quốc nạn

Quê hương ơi! Đây một nỗi đau thầm.

 

Thắp ngọn đuốc soi bóng mù viễn xứ

Để sáng hồn khi chao đảo, phân vân

Ta bèo bọt đang xuôi dòng lữ thứ

Thừa lòng son nhưng lại thiếu hùng tâm!

 

Có lẽ vì ráng trời, hoàng hôn tím

Nên cũng đành cương lỏng, vó câu lơi

Thời gian ơi! Hãy ngược vòng xoay chuyển

Cho hoa niên lần nữa điểm tô đời.

 

HUY VĂN